Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020

Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam thăm, chúc Tết Bộ Công an

Nhân dịp Tết Nguyên đán Mậu Tuất 2018, chiều 9-2, Đoàn Trung ương Giáo hội Phật giáo (GHPG) Việt Nam do Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu, Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Trị sự GHPG Việt Nam làm Trưởng đoàn đã đến thăm, chúc Tết Bộ Công an. Thượng tướng Bùi Văn Nam, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an chủ trì đón tiếp Đoàn. 
 
Tại buổi tiếp, thay mặt Trung ương GHPG Việt Nam, Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu đã gửi lời cảm ơn chân thành đến lãnh đạo Bộ Công an, trong thời gian qua đã quan tâm, giúp đỡ GHPG Việt Nam trong các hoạt động phật sự; tạo điều kiện giúp đỡ GHPG Việt Nam tổ chức thành công nhiều sự kiện quan trọng, trong đó có Đại hội Đại biểu Phật giáo toàn quốc lần thứ VIII được tổ chức tại Hà Nội vào tháng 11-2017. Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu mong muốn trong thời gian tới GHPG Việt Nam sẽ tiếp tục nhận được sự phối hợp, giúp đỡ từ Bộ Công an trong các hoạt động phật sự.
Thứ trưởng Bùi Văn Nam tiếp Đoàn Trung ương GHPG Việt Nam do Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu, Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Trị sự GHPG Việt Nam làm Trưởng đoàn đã đến thăm, chúc Tết Bộ Công an.



Nhân dịp này, Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu gửi lời chúc đồng chí Bộ trưởng Tô Lâm, các đồng chí lãnh đạo Bộ Công an cùng toàn thể cán bộ, chiến sỹ lực lượng Công an nhân dân dồi dào sức khỏe, bảo đảm tốt an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội của đất nước để nhân dân và đồng bào phật tử vui Xuân, đón Tết Nguyên đán Mậu Tuất 2018 trong yên vui và hạnh phúc.

Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu trao Bằng Tuyên dương công đức tặng Thứ trưởng Bùi Văn Nam.




Thay mặt Đảng ủy Công an Trung ương, lãnh đạo Bộ Công an, Thứ trưởng Bùi Văn Nam gửi lời cảm ơn chân thành đến Đoàn Trung ương GHPG Việt Nam đã đến thăm, chúc Tết Bộ Công an nhân dịp năm mới Mậu Tuất. Đồng chí Thứ trưởng đã thông báo tóm tắt với Đoàn những thành tích nổi bật của lực lượng Công an nhân dân trong năm 2017... Thứ trưởng Bùi Văn Nam cũng ghi nhận và cảm ơn những đóng góp của Trung ương GHPG Việt Nam vào những thành tích mà lực lượng Công an nhân dân đạt được thời gian qua.
Tại buổi tiếp, Thứ trưởng Bùi Văn Nam cũng chuyển lời chúc của đồng chí Bộ trưởng Tô Lâm đến toàn thể tăng ni, phật tử một năm mới mạnh khỏe, an lành, hạnh phúc; mong muốn, thời gian tới, Trung ương GHPG Việt Nam tiếp tục động viên tăng ni, phật tử phối hợp chặt chẽ với lực lượng Công an nhân dân trong việc giữ gìn an ninh, trật tự, góp phần xây dựng và bảo vệ 
Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, nâng tầm vị thế của đất nước.




Thứ trưởng Bùi Văn Nam; Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu cùng các đại biểu dự buổi tiếp.


Dịp này, Hội đồng Trị sự GHPG Việt Nam đã trao tặng Bộ trưởng Tô Lâm; Thượng tướng Bùi Văn Nam cùng các cán bộ lực lượng Công an nhân dân Bằng Tuyên dương công đức đã có thành tích giúp đỡ GHPG Việt Nam tổ chức thành công Đại biểu Phật giáo toàn quốc lần thứ VIII nhiệm kỳ (2017- 2022).
 
 
X. Mai

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020

Im lặng và không hơn thua với những kẻ xuyên tạc?



Thấy được hậu quả ghê gớm như thế, chúng ta cần phải kiên định trước những lời xuyên tạc, phỉ báng và "vững bền trong Phật Pháp", bên cạnh đó, chúng ta còn phải ra sức bảo vệ Tăng bảo, dốc sức chung tay cùng Giáo hội chống lại các thế lực xấu ác.
Kính bạch Quý Chư tôn đức tăng, ni cùng toàn thể quý phật tử và các hàng thiện tri thức. 
Tận mắt chứng kiến một loạt chuỗi các hoạt động, hiện tượng chống phá Phật giáo, phỉ báng tăng, ni đã và đang diễn ra trên trang mạng xã hội Facebook mà lòng con đau như dao cắt.

Cảm thấy trách nhiệm không còn cho phép mình yên lặng được nữa nên hôm nay, con mạn phép viết lên vài dòng cảm nghĩ hèn mọn của mình để bày tỏ quan điểm cá nhân trước sự việc này. Ngõ hầu đền đáp ơn sâu Tam Bảo và làm cho Phật Pháp được rạng ngời.

Lời kêu gọi toàn thể Tăng, Ni, Phật tử cần phải lên tiếng trước những âm mưu phá hoại Phật giáo



Kính thưa Chư tôn túc cùng toàn thể quý đạo hữu.
Hiện nay, trên trang mạng xã hội Facebook có rất nhiều các trang, hội, nhóm của một vài cá nhân, tổ chức đứng ra thành lập và điều hành nhằm mục đích xuyên tạc và phỉ báng Chư tôn đức tăng, ni và phật tử thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Một vài trong số đó là:



https://www.facebook.com/hophapvuong?fref=ts


https://www.facebook.com/pages/Thư-Viện-Ác-Dâm-Tăng/280805598795173?pnref=lhc


https://www.facebook.com/profile.php?id=100007367116950&fref=ufi&pnref=story

https://www.facebook.com/vachsaitraitnt

https://www.facebook.com/suthichminhnguyet


Họ treo khẩu hiệu "Diệt Ác Ma Tăng Quốc Doanh" và tôn chỉ "Nguyện Trừ Yêu Tăng Diệt Ma Ni Việt Nam", họ tự xưng mình là "Hộ Pháp Tướng Quân", hay "Bổn Toạ", "Bổn Pháp", "Thần nữ diệt Ma Tăng",... Chúng liên tục soi mói và phỉ báng tăng ni, phật tử bằng những lời nói, từ ngữ hết sức thô tục và khiếm nhã ("HÌNH TƯỚNG HUNG HIỂM CỦA MỘT CON CHÓ GIÀ. CON CHÓ GIÀ NÀY THUỘC NÔ ĐĨ PHƯƠNG BẮC CHUYÊN ÔM QUẦN ÁC DÂM TĂNG NÊN BÀY ĐẶT THƠ VĂN NHƯ CỨT VÀ ĐẠO ĐỨC GIẢ NHƯ...CHÓ. TỔ CỤ MÀY CHÓ GIÀ NGUYỄN PHÚC HÀ" - Nguyên văn một bài đăng trên trang Facebook Trung Ho - "Hộ Pháp Tướng Quân").
Thông qua việc đăng tải trên Facebook những hình ảnh xấu ác cùng các phát ngôn ngông cuồng, phi sự thật đó, bọn chúng đã tuyên truyền, lôi kéo và đã có một số ít người ngộ nhận về các thông tin đó, họ đang có âm mưu gây xôn xao dư luận và phá vỡ hình tượng tốt đẹp của Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Đây rất có thể là một tổ chức đã có âm mưu từ trước nhằm huỷ hoại danh tiếng và hạ thấp uy tín của Giáo hội Phật giáo Việt Nam rồi từ đó từng bước phá diệt đạo Phật tại Việt Nam xen lẫn "mùi" chính trị.


Dưới đây là một số hình ảnh và hoạt động của họ trên Facebook đầy dã tâm và thủ đoạn.


Kính thưa quý vị.
Bất cứ ai trong chúng ta cũng đều sẽ cảm thấy vô cùng xót thương cho những con người thiếu đạo đức cứ tự xưng mình là "Hộ Pháp" và bức xúc trước những lời lẽ tàn độc, thô tục, kém văn hoá. Họ đâu biết rằng đằng sau cái "thành công" huyễn ảo đó chính là tội lỗi chất chồng, là cánh cửa bước vào Địa ngục. Bởi lẽ tăng là một trong ba ngôi Tam Bảo cao quý nhất trên đời, là Thầy mô phạm dẫn đầu chúng sinh; "Tăng là những người xuất gia, sống cả cuộc đời theo đạo lý. Nhất là ở thời đại này, Phật đã nhập diệt, giáo pháp thì cực kỳ khó hiểu, chỉ có chư tăng mới có thể hiểu hết và giải thích được rõ ràng cho chúng ta am tường đường tu. Do đó, nếu không có tăng, ni tu hành thì ta cũng khó có cơ hội hiểu về đạo Phật. Sự thật, tăng ni quý như vàng nên chúng ta cần phải bảo vệ tăng, ni; bảo vệ một tài sản vô cùng giá trị mà không phải ai cũng may mắn có được" (Bài giảng Phật tử và trách nhiệm bảo vệ ngôi "Tăng bảo" - Thượng toạ Thích Chân Quang). Ấy thế mà bọn chúng còn không ngần ngại phỉ báng và lăng mạ. Khủng khiếp hơn là trong số đó có cả các bậc cao tăng, thạc đức như: Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ, cố Đại lão Hòa thượng Thích Trí Tịnh, Hòa thượng Thích Thiện Nhơn, Hòa thượng Thích Trí Quảng...


Mục đích trước mắt của bọn chúng là gây chia rẽ sự đoàn kết và hoà hợp của Giáo hội Phật giáo Việt Nam; gây mất niềm tin của phật tử đối với tăng, ni. Hậu quả sẽ không lường được nếu như dã tâm của chúng trở thành hiện thực. Vì sao? Vì chúng làm như vậy sẽ khiến con người ta không còn tin vào Phật Pháp; làm cho phật tử xa lánh chùa chiền và Tăng bảo. Như chúng ta đã biết thì "người phật tử tại gia mà không liên lạc với chùa chiền, tăng, ni thì không phải là phật tử. Vì trong kinh Phật đã dạy, cư sĩ là người gần gũi phụng sự Tam Bảo. Tam Bảo là chỗ y cứ cho mọi người hướng về Phật giáo, nếu ta tách rời chùa chiền, tăng, ni tức nhiên sự liên lạc truyền bá Phật giáo bị cắt đứt: Hệ thống truyền bá không còn, nhất định Phật giáo sẽ đi đến tiêu diệt. Như vậy, chúng ta tin Phật mà trở lại làm tiêu diệt Phật giáo" (Trích trong Trách vụ phật tử tại gia - Hòa thượng Thích Thanh Từ).

Thấy được hậu quả ghê gớm như thế, chúng ta cần phải kiên định trước những lời xuyên tạc, phỉ báng và "vững bền trong Phật Pháp" (Lời giáo huấn của cố Đại lão Hòa thượng Thích Trí Tịnh). Bên cạnh đó, chúng ta còn phải ra sức bảo vệ Tăng bảo, dốc sức chung tay cùng Giáo hội chống lại các thế lực xấu ác. "Lại phải giữ lấy miệng lưỡi, đừng để phát ra lời tiếng không tốt. Tâm giận dữ nổi lên là tự hại đạo nghiệp, hư mất công đức. Đức tính của Nhẫn, giữ giới và khổ hạnh không thể sánh bằng. Thực hành đức Nhẫn mới được mệnh danh là bậc thượng nhân có sức mạnh. Kẻ nào không thể tiếp nhận cái độc nhục mạ một cách hoan hỷ như uống nước cam lộ, kẻ ấy không thể được ca tụng là người nhập đạo có trí" (Kinh Di Giáo - Hòa thượng Thích Trí Quang dịch). Được như vậy mới xứng đáng là con của Phật, mới chính là Hộ Pháp, mới đúng là thiết thực cúng dường chư Phật và đền ơn Tam Bảo.

Nam Mô Hộ Pháp Vi Đà Tôn Thiên Bồ tát Ma ha tát!
Cư sĩ Diệu Âm Thiện Định





Trước làn sóng phỉ báng và chống phá Phật giáo đang dấy lên của các cá nhân, tổ chức trên trang mạng xã hội FB hiện nay thì Giáo hội Phật giáo Việt Nam của chúng ta đã chọn cho mình cách im lặng, mặc nhiên không tranh cãi hơn thua hay biện minh đúng sai mà thay vào đó là những thái độ, hành động giải quyết vấn đề hết sức mềm dẻo và phù hợp với chánh pháp.
Kính thưa Chư tôn đức, quý phật tử cùng các vị thiện hữu tri thức. Có một chân lý là khi đám cháy xuất hiện, lửa lan dần ra thì ta không thể nào cho thêm dầu vào được mà phải đưa nước đến để dập tắt lửa. Cũng như vậy, khi các thế lực xấu ác đang lan rộng ra với sự sân hận, si mê tột cùng thì chúng ta càng không thể nóng nảy, hoang mang mà phải tuyệt đối bình tĩnh, kiên định và dịu mát như nước cam lồ.



Vừa qua, có rất nhiều bài viết đã lên tiếng bày tỏ quan điểm bức xúc của phật tử cùng các vị thiện hữu tri thức gần xa về hiện tượng phỉ báng tăng, ni, chống phá Phật giáo trên FB mà trong số những vị đó có cả đứa tài hèn, sức mọn chỉ mới 19 tuổi là con. Cũng chính vì điều này đã khiến cho một số cá nhân, tổ chức trở nên hoang tưởng, cảm thấy vui mừng và hài lòng với "thành công ảo". Tại sao lại gọi là "thành công ảo"? Vì mục đích của họ là gây chia rẽ sự đoàn kết, gây mất lòng tin của phật tử và mọi người vào Giáo hội cùng với chư tăng, ni nên khi thấy chúng ta có các bài viết phản ứng như vậy họ cứ tưởng mình đã "thành công", đã làm cho chúng ta bị "chấn động", hoang mang và thậm chí là lo sợ.

Sự vui mừng hoang tưởng về "thành công ảo" của những "Hộ Pháp" trên FB


Đáng buồn thay! Do cái "thành công ảo" đó mà bọn chúng đã tiến hành thêm nhiều hành động chống phá mới tàn độc và thủ đoạn hơn nhằm vào Giáo hội Phật giáo Việt Nam cùng chư tăng, ni, phật tử. Nhận thấy được sự thiếu hiểu biết và mê muội đó của họ, Chư tôn đức lãnh đạo trong Giáo hội đã im lặng và không trực tiếp lên tiếng phân minh, chúng đã lầm tưởng là chúng "thành công trong việc phá hoại", nhưng sự thực đó là cả một bầu trời trí tuệ, là sự tu tập và thấm nhuần hạnh Từ bi, Nhẫn nhục.



"Trong Kinh kể lại, có lần đức Phật trên đường du hóa, một thầy Bà la môn lẽo đẽo theo sau chửi nhưng Phật cứ thong thả đi. Ông tức giận quá chận lại hỏi:

- Ngài Cồ Ðàm, Ngài có điếc không?

Phật đáp: - Không.

- Không điếc sao không nghe tôi mắng chửi mà không có phản ứng?

- Ta không điếc việc mắng chửi của ông có liên hệ gì với ta đâu?
Phật liền nói ví dụ như nhà ông có giỗ mời bà con quyến thuộc tới dự, khi họ sắp về ông gói quà bánh tặng. Những người ấy không nhận thì quà đó về ai?



Ông Bà la môn đáp: - Nếu họ không nhận thì quà đó về tôi chứ ai.

Phật bảo:

- Cũng vậy, ông chửi ta mà ta chẳng nhận thì những lời mắng chửi đó xin gởi lại cho ông.

Người ta cứ nghĩ rằng nhịn là thua, nhưng trường hợp vừa kể đức Phật có thua không? Chửi Ngài mà Ngài không chống cự thì hậu quả tự trở về người chửi. Chúng ta thử tập khi bị mắng chửi mà chúng ta cứ lặng lẽ làm thinh, không nói gì hết thì rốt cuộc người nào tức hơn. Người bị chửi tức hay người chửi tức?
Cho nên tưởng rằng tranh hơn thua là hay, không ngờ càng tranh càng lún sâu vào phiền não, chẳng khác nào như lửa cháy mà cứ chế thêm dầu vào. Còn một bên nóng giận, một bên im lặng, không có lời thách đố nhau thì làm gì có chuyện đấu tranh để dẫn đến những tai hại lớn lao. Rõ ràng nhẫn nhịn là điều hết sức quan trọng, không phải việc thường. Người biết nhẫn nhịn thì là người làm được việc lớn, còn người không nhẫn nhịn được thì không làm được việc gì hết. Cho nên chúng ta muốn làm được điều hay điều tốt thì phải có đức Nhẫn nhịn mạnh mẽ, như vậy việc làm mới thành công" (Trích Ðức Từ Bi và Nhẫn Nhục - Hoà thượng Thích Thanh Từ, Tuần báo Giác Ngộ số 8, 9 & 10).


Lại nữa, "Kẻ ác hại người hiền, như ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời, trở lại rơi trên mình, như ngược gió tung bụi, bụi chẳng tới người, trở lại làm nhơ mình..." (Kinh Tứ Thập Nhị Chương). Đến đây, chúng ta cũng đã phần nào hiểu được sự cao minh trong suy nghĩ và trí tuệ trong hành động của Chư tôn đức tăng, ni lãnh đạo Giáo hội khi phải đối mặt với khó khăn, thử thách.

Các "Hộ Pháp" đang bàn về kế hoạch hoạt động của mình trong "tình hình mới"

Bên cạnh việc "nhẫn nhục" trước những lời phỉ báng vô thức của kẻ si mê, lầm lạc thiếu hẳn đạo đức, các Ngài còn giàu lòng từ mẫn, hỷ xả và bao dung. Không trách cứ, không giận hờn cũng không hô to, làm lớn để hơn thua hay chứng minh sự trong sạch cho mình vì chỉ cần là người có trí tuệ, có hiểu biết sẽ tự nhiên thấy được đúng sai trong việc này. Nên biết rằng "ai còn thấy hơn, thấy thua là còn khổ. Hơn người thì oán hờn, còn thua người thì đêm đến trằn trọc ngủ không được. Chỉ người bỏ được hơn thua thì an ổn, hạnh phúc" và "Trong kinh Pháp Hoa, Phật có dạy: muốn vào nhà Như Lai phải có lòng từ bi, muốn mặc áo Như Lai tức phải nhẫn nhục" (Trích Ðức Từ Bi và Nhẫn Nhục - Hoà thượng Thích Thanh Từ, Tuần báo Giác Ngộ số 8, 9 & 10).



Một lần nữa, chúng ta lại phải cúi đầu đảnh lễ tán dương đạo hạnh và trí tuệ của Chư tôn đức lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Các Ngài đã rất dũng mãnh và khéo léo khi lèo lái con thuyền Đạo pháp nước nhà vượt qua hết gian khó này đến thử thách kia. Hơn lúc nào hết, giờ đây chúng ta cần phải có niềm tin vững chắc, chân thật vào Tam Bảo, vào chư tăng, ni và đừng bao giờ để cho những lời lẽ tà kiến, những hành động phi pháp làm mê hoặc rồi dần dần ra khỏi con đường dẫn đến giác ngộ, vô ngã, vị tha lúc nào không hay.
Cuối lời, con xin cầu chúc cho Chư tôn đức cùng quý đạo hữu thân tâm thường an lạc, đạo quả sớm viên thành và cũng không quên cầu cho những ai lầm đường, lạc lối đang chìm đắm trong si mê sẽ sớm quay về nương tựa chánh pháp.

Cư sĩ Diệu Âm Thiện Định

Diemist Nguyễn Đức Hiệp trong cỗ máy xuyên tạc về Phật giáo Việt Nam

Loạt ba bài viết của tôi về Diemist Nguyễn Đức Hiệp đã nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ bạn đọc. Số lượt truy cập tăng mạnh, bài sau nhiều hơn bài trước. Số lượt bạn đọc liên hệ với tôi cũng như like bài viết, like trang cũng đều tăng. Trước sự ủng hộ đó, tôi dự định sẽ tiếp tục loạt bài hộ pháp này.

 
Tôi không viết nhiều bài đến thế về một con người, dù họ tốt hay xấu, nhưng tôi cần viết rõ về hiện tượng bài xích nói xấu Phật giáo Việt Nam bằng một hình thức tương đối mới. Diemist Nguyễn Đức Hiệp là một trong số đó, khi viết về anh ta, anh ta lại nghĩ là tôi quan tâm đến cá nhân anh ta.

Mục tiêu bài xích nói xấu ác ý đối với Phật giáo Việt Nam đã có diễn tiến nhiều trăm năm
Ngay khi mới truyền vào Việt Nam từ thế kỷ XVI, mục tiêu của tôn giáo đến từ phương Tây là bóc gỡ tôn giáo truyền thống ra khỏi đời sống tâm linh người Việt Nam. Các phương tiện truyền thông cơ bản lúc bấy giờ là sách vở, diễn thuyết công cộng đã được sử dụng.
Hiện nay chúng ta còn đọc được những lời lẽ bài xích đạo Phật của Alexandre de Rhodes, rất hung hãn, dữ tợn. Quá trình truyền đạo tại Việt Nam nhiều trăm năm sau đó diễn ra song song với quá trình công kích, triệt hạ Phật giáo Việt Nam là một khía cạnh tất yếu trong việc cải đạo tín đồ Phật giáo Việt Nam. Đó là bước đi mở đường cần thiết, dọn dẹp mảnh đất để ở đó diễn ra việc cải đạo tín đồ Phật giáo Việt Nam. Việc bài xích nói xấu Phật giáo Việt Nam càng mạnh mẽ bao nhiêu, môi trường cải đạo càng thuận lợi bấy nhiêu.

Từ đầu thế kỷ XX, Phật giáo Việt Nam đã bước đầu nhận thức được diễn biến cải đạo tín đồ Phật giáo Việt Nam với 2 quá trình song song như đã nói. Vì vậy, công cuộc chấn hưng Phật giáo với sự đồng thuận cao đã được tiến hành ngay từ thập niên 1920. Trong công cuộc chấn hưng Phật giáo, mâu thuẫn tôn giáo tại Việt Nam do các thế lực tôn giáo và chính trị gây ra đã được nhận diện và đi đến đỉnh điểm mâu thuẫn vào năm 1963.
Ở miền Nam, từ năm 1964, việc công kích, bài xích Phật giáo đã trở nên tinh vi hơn. Người ta ít nhắm vào đức Phật và giáo pháp của ngài, mà tập trung nhằm vào tăng đoàn, một tập thể tu sĩ hình thành tương đối lỏng lẻo, ít có tuyển chọn nghiêm ngặt, đương nhiên không thể tránh khỏi những hạn chế.
Trên các bục giảng tôn giáo, người ta ít nói đến đạo Phật đối lập với các tôn giáo phương Tây, mà nói đến “mê tín dị đoan” và những người “hành nghề mê tín dị đoan”, “thầy cúng” như một sự ám chỉ hướng vào tín ngưỡng tôn giáo truyền thống của người Việt một cách chung chung.
Tuy nhiên, vẫn có có những điểm nóng chế tác riêng để hướng vào Phật giáo, như trường hợp Huệ Nhật, một tu sĩ Phật giáo cải đạo. Những người khai thác Huệ Nhật sử dụng mọi phương thức truyền thông, từ tòa giảng cho đến những cuộc gặp riêng, gặp nhóm. Trong những buổi gặp riêng, lời lẽ của Huệ Nhật không khác gì lời lẽ trên một số trang facebook hiện nay, bịa đặt, xảo trá, hướng vào các nhà lãnh đạo Phật giáo và chư tăng ni.
Trên phương tiện truyền thông đại chúng, thì có quyển sách “Từ áo cà sa đến thập tự giá”. Quyển sách kể về môi trường áo cà sa theo kỹ thuật “lời chứng”, tất nhiên nhằm vào tăng đoàn Phật giáo. Cho nên, có thể nói, công kích nhằm vào tu sĩ Phật giáo đã là một khuôn mẫu hành động quen thuộc của những kẻ bài xích, công kích Phật giáo. Đối với trường hợp Huệ Nhật, không nên chỉ nhìn thấy một con người này, mà cần nhìn thấy cả một bộ máy phía sau, gồm những người tổ chức, đạo diễn, hưởng ứng, cổ võ hoạt động của Huệ Nhật trong mấy mươi năm liên tục công kích, triệt phá Phật giáo Việt Nam, tạo môi trường cho việc cải đạo.

Trong việc công kích, bài xích Phật giáo nhằm vào mục tiêu triệt hạ tôn giáo truyền thống của dân tộc, các tôn giáo đến từ phương Tây có chung một chiến tuyến, tuy bề ngoài có vẻ chỉ phối hợp hành động. Họ có cùng nhận thức rất rõ ràng rằng làm tu sĩ Phật giáo tai tiếng thì đương nhiên hệ quả là sự sụt giảm ảnh hưởng của Phật giáo Việt Nam đối với quần chúng. Sự sụt giảm ảnh hưởng của Phật giáo Việt Nam trong quần chúng chính là mội trường cải đạo lý tưởng và cần thiết. Vì vậy, đây là một diễn tiến liên tục, tận dụng mọi cơ hội.
Trong khi đó, từ sau 1975, Phật giáo Việt Nam ngày càng tỏ rõ ít quan tâm hơn đến hoạt động cải đạo tín đồ Phật giáo. Một phần do có lẽ vì các tôn giáo phương Tây không còn nắm các phương tiện thông tin đại chúng trong một thời gian dài. Do đó, có vẻ như sự công kích, bài xích Phật giáo có vẻ lắng dịu. Thực ra không phải. Đây chính là thời kỳ mà Huệ Nhật hoạt động mạnh. Phía Phật giáo cũng thường đơn giản, hiền hậu, thường ít suy nghĩ sâu xa, cho nên vấn đề không được nhìn nhận một cách đầy đủ toàn diện.
Truyền thông thế hệ F và việc tăng cao hoạt động công khai, bài xích Phật giáo Việt Nam nhằm mục tiêu cải đạo
Truyền thông thế hệ F được dùng để chỉ thời kỳ facebook phát triển. Trước sự xuất hiện của internet, với web và facebook, cục diện truyền thông tôn giáo đã có chuyển biến.
Truyền thông internet phục vụ cho việc cải đạo, thì nó ắt phải đẩy mạnh công kích, bài xích Phật giáo Việt Nam theo khuôn mẫu cổ điển đã có. Tuy nhiên, web và blog khiến cho hoạt động cải đạo có thể chia hẳn ra làm hai. Người đi truyền đạo có thể không còn nhất thiết phải là người đứng ra công kích bài xích Phật giáo. Người bài xích, công kích đạo Phật có thể đóng giả vai trò khác đi, không trong tư cách người truyền đạo mà chỉ đơn thuần làm công việc có thể dưới vỏ bọc làm trong sạch Phật giáo, hay tiếp cận vấn đề từ khía cạnh lịch sử, không vị lợi cho tôn giáo nào.
Việc tách hẳn ra hai chiều kích như thế khiến cho việc che dấu động cơ tôn giáo, ngụy trang mâu thuẫn tôn giáo trong hoạt động bài xích, đả kích Phật giáo trở nên tinh vi, khéo léo hơn. Bài viết này nhằm chỉ ra rằng về thực chất bài xích, công kích Phật giáo, triệt hạ uy tín Phật giáo, nhằm mục tiêu gây tổn thương cho hình ảnh Phật giáo cũng vẫn nằm trong hoạt động cải đạo tín đồ Phật giáo, là một công đoạn cần thiết cho việc cải đạo. Thực chất, bài xích, công kích Phật giáo cũng nhằm mục tiêu cải đạo, đó đều là hoạt động cải đạo, dù là nấp dưới danh nghĩa phê phán mặt tiêu cực trong đạo Phật.
Để lý giải về Diemist Nguyễn Đức Hiệp, cần hiểu được đặc điểm cơ bản về mặt lý luận này. Thấy được yếu tố cải đạo trong hành vi của Diemist Nguyễn Đức Hiệp chúng ta sẽ dễ dàng lý giải được những hiện tương tương tự, tổng kết thực tiễn, từ đó rút ra những nghiên cứu lý luận cần thiết để đối phó.
Mục tiêu trên hết của bất kỳ Diemist nào cũng đều là cải đạo tín đồ Phật giáo Việt Nam. Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Thục, Ngô Đình Nhu và vợ, Ngô Đình Cẩn đều là những kẻ cải đạo tín đồ Phật giáo quyết liệt nhất và dẫn tới đỉnh điểm mâu thuẫn tôn giáo vào năm 1963. Diemist (những kẻ theo Diệm) nào thì cũng đều có chung mục tiêu tối cao đó. Dù làm nhiệm vụ gì, công kích, bài xích tôn giáo truyền thống là Phật giáo hay tích cực truyền bá cho tôn giáo mới từ phương Tây, tất cả Diemist đều vì mục tiêu tối cao là cải đạo tín đồ Phật giáo.
Diemist Nguyễn Đức Hiệp và những trường hợp tương tự có thể đều được xác định là không hành động riêng lẻ, mà đều có sự phân công. Trên từng mảng lòng tin Phật giáo mà Nguyễn Đức Hiệp và các Diemist ra sức phá vỡ, những người cải đạo đi sau sẽ khai thác những mảng vở lòng tin đó, trồng cấy vào đó niềm tin tôn giáo phương Tây. Từ mấu chốt này chúng ta sẽ lần ra toàn bộ vấn đề.
Chúng ta đã thấy những trang web, trang blog mở ra chỉ để nhằm mục tiêu bài xích, công kích Phật giáo. Đó là những bộ phận của cổ máy cải đạo tín đồ Phật giáo Việt Nam. Nhưng để viết bài trên web, blog, tuy có thể viết sai ngữ pháp, đầy lỗi chính tả, giọng văn thấp thỏi quê kệch nhưng để viết thành bài, không thể dùng đến những thành phần hạ lưu, thất học, chỉ biết chửi thề, nói tục. Không thể làm web, blog bài xích Phật giáo chỉ với lòng thù hằn, phục hận tôn giáo, mà cần tối thiểu một trình độ học thức nhất định, không có chỗ cho nhưng Diemist hạ lưu, cục súc, lổ mảng, thất học.
Những Diemist cục súc, hạ đẳng phải chờ đến thế hệ truyền thông sau web, blog, là facebook, mới có thể nhảy lên vũ đài tấn công Phật giáo. Diemist Nguyễn Đức Hiệp là một trong những trường hợp như vậy.
Với tính chất cá nhân hóa của facebook, thì người làm truyền thông không còn cần đến lời lẽ. Vài cái hình, không xác định rõ ràng xuất xứ, vài câu bình luận loại hè phố, vài câu chửi thề, văng tục là có thể làm thành một đơn vị facebook, đành tạm gọi là “bài”, dù từ bài không thích hợp với loại đơn vị như thế của facebook.
Sau khi khái quát vấn đề như thế, ứng dụng lý giải trường hợp của Diemist Nguyễn Đức Hiệp thì chúng ta thấy rõ những đặc trưng như thế. Nguyễn Đức Hiệp là Diemist tham gia vào công đoạn đầu tiên cải đạo tín đồ Phật giáo với phương tiện thích hợp với trình độ hạ lưu của anh ta, môi trường để anh ta bài xích, công kích Phật giáo Việt Nam bằng cách thức thô bỉ, tục tằn, dơ bẩn nhất.
Chúng ta đừng nghĩ là cách làm như thế là vô dụng, vô giá trị. Cách trình bày đơn sơ cũng có lợi thế nhất định của nó, cũng như thích hợp với một số đối tượng. Điều trước tiên là nó mang đến cho những Diemist hạ lưu, vô học, vô văn hóa một không gian hoạt động. Từ đó, chúng biến mỗi bài facebook thành những ca phê đấu tu sĩ Phật giáo nho nhỏ. Chỉ cần vậy là hoàn tất công đoạn mà chúng được giao phó nhiệm vụ.
Hạ cấp, đơn giản, thô sơ chỉ cần vài tấm hình, vài câu chửi là thành bài, nên loại như Diemist Nguyễn Đức Hiệp cứ tha hồ sản xuất đều đều những bài như thế, hầu như không có giới hạn về ý tưởng, ngôn ngữ. Đề tài như vậy cứ được xào nấu lại, chỉ cốt làm sao gây tôn thương hình ảnh tu sĩ Phật giáo, mở đường cho việc cải đạo đến mức nào hay mức đó.
Đây cũng là cách triệt hạ ảnh hưởng Phật giáo Việt Nam phục vụ mục tiêu cải đạo một cách rẻ tiền nhất. Vì người đứng ra nhận thuê mướn không cần trình độ, chỉ cần bạo miệng chửi thề, nói tục là có sản phẩm.
Tác động và hệ quả mà facebook đem đến hiện nay vẫn là điều chưa được biết đến đầy đủ. Không thể xem facebook là một thứ mini blog, vì facebook có phương thức kết nối riêng, có thể có sức lan truyền rất rộng rãi, tùy ở người sử dụng. Việc các nhà lãnh đạo Phật giáo, các phương tiện thông tin chính thức của Phật giáo Việt Nam làm ngơ trước luồng truyền thông bài Phật giáo Việt Nam trên mạng internet theo tôi, không thể là giải pháp hay. Làm như không biết đến không có nghĩa là những cách thức cải đạo, phá hoại niềm tin Phật pháp như thế hoàn toàn không có tác dụng gì hết.
Vấn đề không phải ở Nguyễn Đức Hiệp hay những kẻ tương tự trên facebook mà vấn đề nằm ở chỗ những người đứng đàng sau Nguyễn Đức Hiệp, nhưng kẻ phân công Nguyễn Đức Hiệp vào vị trí mở đường đánh phá niềm tin Phật giáo. Bạn đọc phật tử chúng ta cần thấy ngọn nguồn của vấn đề, hiểu được quy trình và phản ứng có hiệu quả.
Nhận thức đúng bản chất sự việc đã là một cách phản ứng hiệu quả. Cần nhận ra rằng không có “Phật bút”, “Hộ pháp” nào hết, mà chính là những thế lực muốn cải đạo tín đồ Phật giáo giả danh được phân công để bôi bẩn hầu như tất cả tu sĩ tín đồ Phật giáo, mở đường để những người trực tiếp đến cải đạo làm những việc tiếp theo. Trong đó, Diemist Nguyễn Đức Hiệp là một trường hợp khá tiêu biểu, có thể làm mẫu vật để nhận diện những trường hợp còn lại.
Minh Thạnh